Sống tốt nhé, người em từng yêu và sẽ yêu

Chuyện mình cứ đẹp như thế, cho đến một ngày em hay tin anh lấy vợ. Anh bảo em đừng nghe tin đồn này kia. Em chẳng muốn tin đấy là sự thật, nhưng sau lời giải thích ấy lại là sự im lặng đến hãi hùng của anh.

15.5853

Cái ngày anh bước đến bên đời em, một cô gái ngây thơ, vui tươi giữa đời trong trẻo thật hạnh phúc biết bao. Cho đến tận bây giờ, một năm sáu tháng trôi qua em hãy còn khao khát thời gian ấy quay trở lại.

Anh, chàng trai Sư Tử dịu nhẹ, điềm đạm và yêu thương ôm đồm. Em, cô gái Bảo Bình nhẹ dạ, cả tin với duy nhất mình anh.

Vào một chiều đông lạnh giá, em và anh gặp nhau do sự sắp đặt của nhỏ bạn thân, và sau này nó cũng là hậu duệ tốt của anh đấy, anh có nhớ? Em còn chẳng ngờ mình lại gặp anh nữa, khác biệt lắm mà. Em, một cô gái quê, một cô học sinh lớp 11 còn quá trẻ con nhưng cũng nhận thức được là quen biết anh, không phù hợp với mình. Anh quá hoàn hảo, anh sinh năm 89 hơn em những 5 tuổi, có xe ô tô riêng, tiếp quản công ty của bố bằng chính thực lực của mình, rất đẹp trai, hòa nhã… Mọi thứ ở anh đều tốt cả, và đó là định mệnh rồi anh nhỉ? Chỉ vì thoáng mái tóc dài thướt tha và ngồi chiếc xe đạp, vậy mà anh lại thích thú đến nhường đó. Để rồi giờ đây em vấn vương!

Quen nhau vẻn vẹn trong một tuần, nhưng lại đúng dịp đặc biệt, là giáng sinh năm đó, em còn nhớ, 2011. Lần đầu tiên em được ôm trọn chiếc bánh gato to nhường ấy, dòng chữ “anh yêu em” làm tim em loạn nhịp mắt rưng rưng, miệng mấp máy không nói nên lời. Tuy là vội vàng thật đấy, nhưng em vui lắm anh biết không?

Trường xa, em hay ở lại buổi trưa tiện chiều học luôn. Anh còn nhớ trưa hôm ấy, anh lái xe tới trước cổng trường, em thì bỡ ngỡ nhìn anh qua cánh cửa trường đóng chặt, và dùng mọi lời lẽ ngọt bùi xin bác bảo vệ mở cổng. Anh có biết lúc ấy bao nhiêu con mắt bạn bè ngưỡng mộ em không? Có anh đi xe ô tô tới tìm, lại rất đẹp trai, trông hiền lành nữa. Sau này em mới nghe bạn bè nói thế và em thầm mỉm cười. Chỉ vì, em nói muốn ăn ô mai thôi, mà anh bỏ bữa trưa để đem tới cho em. Em vui quá!

Ảnh minh họa: internet

Chiều ngày 1/1/2012, tết dương lịch, anh còn nhớ? Anh vào tận nhà xin phép mẹ cho em đi chùa cùng. Em bỡ ngỡ quá chẳng kịp phản ứng gì. Lạ thay, mẹ đồng ý cho em đi…Vì biết em say xe, nên anh đã chuẩn bị gừng cho em ngửi, anh quan tâm em quá nhé. Lên tới chùa, anh nói với Sư thầy, một tuần trước, con lên chùa cầu duyên, và giờ con tới tạ duyên. Em nghe mà cảm giác lạ quá anh ạ. Trên đường về anh nói: “Ngày mai, anh phải qua bên Singapor chữa bệnh cho bố rồi, ba tháng sau anh mới về”. Em nghe mà tim mình khựng lại, như ngừng đập vậy, tính đến nay quen anh mới được hai tuần, cũng đã là gì đâu, thế mà em lại muốn giữ anh lại bên mình, liệu có quá ích kỷ chăng?

Chia tay, em chỉ kịp quàng cho anh chiếc khăn tự tay em đan. Anh nói anh thích màu xanh da trời, thích khăn tự tay đan. em biết xung quanh anh thiếu gì các cô gái, và những món quà vật chất hơn, nhưng đó là chiếc khăn em thấy mình đan đẹp nhất, màu cũng hợp nữa. Anh nói sẽ mang qua bên ấy, mặc dù thời tiết bên ấy giờ rất nắng. “Anh thích khăn em đan, thích cả em nữa” và anh ôm em rất nhẹ, đủ để em thấy ấm áp trong lòng.

Mặc dù qua bên ấy lo công việc công ty ở nhà, rồi chăm lo cho bố, nhưng chẳng khi nào anh quên em, vẫn gọi điện thường xuyên. Có khi còn là quá nhiều, mẹ thường nhắc em nói chuyện vừa thôi, không tốn tiền anh, Việt Nam-Singapor mà ngồi nói chuyện hơn 2 giờ đồng hồ, ai chẳng xót tiền. Nhưng là anh nhớ em, anh quan tâm em, nên như vậy chẳng là gì đúng không anh nhỉ?

Thời gian cứ vậy thấm thoát trôi đi, khi em thi ĐH, và rồi trở thành cô sinh viên năm nhất, anh vẫn gọi điện hỏi thăm em, vẫn nói khi nào rảnh anh sẽ ra thăm em, vì anh hay phải ra Hà Nội công tác lắm. Em cứ hy vọng cái ngày em gặp lại anh sau bao năm xa cách, rồi ngày em được trọn vẹn trong vòng tay nơi anh. Nhưng cũng chỉ là hy vọng mong manh, đến khi em hay một tin, anh lấy vợ. Em có gọi điện, và rồi anh nói không có chuyện ấy, em đừng nghe tin đồn này kia. Em chẳng muốn tin đấy là sự thật, nhưng sau lời giải thích ấy lại là sự im lặng đến hãi hùng của anh. Chẳng còn những tin nhắn, những cuộc gọi dài hàng giờ đồng hồ nữa. Nhưng sự thật là, em - cô gái quê có gì đáng để anh lừa gạt chứ? Nếu không phải anh lừa gạt em, thì sao anh lại im lặng?

Là một cô sinh viên năm nhất, không ít lời tán tỉnh của những anh chàng, nhưng em luôn khép trái tim mình lại nơi hình bóng anh. Thật sự là quá vô vọng nhỉ? Nhưng chẳng hiểu sao em không thể mở lòng mình ra, cứ mãi trông chờ anh như một lẽ hiển nhiên. Giờ anh nơi nào, vẫn khỏe chứ, cuộc sống có bình yên? Bố anh sức khỏe có tốt? Anh có còn nhớ tới em?

Luôn tự nhủ mình không nên để bất cứ ai có tâm địa xấu xa, lọt vào đầu óc, để rồi mất thời gian suy nghĩ. Nhưng hình bóng anh trong em là chẳng bao giờ phai nhạt.

Nếu cho quay lại thời gian nơi ta bắt đầu, em vẫn không nuối tiếc là đã quen anh. Anh sống tốt nhé, người em từng yêu, và sẽ yêu!

P/s: Ngày 8/6 sinh nhật anh, em chưa bao giờ nói được với anh lời chúc sinh nhật. Em muốn có thể được nói với anh, dù chỉ là một lần duy nhất.

Ốc Vít

0--1

Liên hệ xóa tin: [email protected]